Danh ngôn

Trong mọi cộng đồng, chúng ta cần một nhóm thiên thần gây rối.

We need, in every community, a group of angelic troublemakers.

(Bayard Rustin – trích bài phát biểu tại New York City 1963)

Trong mọi trường hợp, chắc chắn rằng sự thiếu hiểu biết, đi kèm với quyền lực, là kẻ thù tàn bạo nhất có thể có của công lý.

It is certain, in any case, that ignorance, allied with power, is the most ferocious enemy justice can have.

(James Baldwin - No Name in the Street 1972)

Các cuộc cách mạng và các cá nhân có thể bị giết hại, nhưng bạn không thể giết chết các ý tưởng.

While revolutionaries and individuals can be murdered, you cannot kill ideas.

(Thomas Sankara, một tuần trước khi bị ám sát, 1987)

Không có cảm giác nào cô đơn hơn việc bị chính đất nước mình trục xuất.

There's not a more lonely feeling than to be banished by my own country.

(Kiyo Sato – Kiyo’s Story 2009)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2018

Văn học miền Nam 54-75 (459): Viên Linh (kỳ 3)

 

Thơ Viên Linh

 

 CHẮT CHIU

Gặp mình trên biển Nam sang

Buồn cao ngun ngút qua ngàn dâu xanh
Ngày xưa sao cũng xin đành
Mình đi thì để một mình mình vui
Nhìn nhau không nói không mời
Chắt chiu mười mấy năm rồi mình ơi

Tôi đi cùng 9 phương trời
Tôi mang theo một phuơng trời có em
Có sân trường lúc gió lên
Có người xưa ở trên thềm giải ranh

Vàng chiều xao xuyến bay quanh
Ngừng tay vơ sỏi nhiều nhanh lên mình
Mình mời cho gió mênh mênh
Cho hồn tôi cũng mênh mênh quá ngàn

Hết ô mình lại ăn quan
(Có 5 ao cá thua nàng cả 5)
Hết quan thì tàn đến dân
Tôi thua xin để tôi cầm bàn tay

Nợ nần chưa trả đã vay
12 năm ấy hôm nay gặp nàng
Sầu chiều lên bến Nam sang
(Người xưa giờ đã con mang con bồng)

Mùa xuân rượu đỏ pháo hồng
Mình đi pháo tỏ cho long xác chàng
Gặp mình hoa võng hôm nay
Thì xưa cho chuộc bàn tay đã cầm

Hết quan thì tàn đến dân
Có 5 ao cá đã cầm cả 5
Gói khăn lên núi tôi nằm
Nửa đêm giở giấc xin trăng gió về

Mai chiều in bóng em đi
Trối trăn thì có ra gì phải không?
Để mình nay bắc mai đông
Tấp tênh lên mái cửu trùng tiễn ma

Tháng giêng tôi bước lên chùa
Trông lên 9 bậc xem ma yêu mình
Vua yêu vua mới trao quyền
(Vua yêu vua để cả tiền mình tiêu)

1958


 KẾT CUỘC

Sự tầm thường như sóng biển nô đùa
trên bãi hoang liêu những mùa nước lớn
một con chim nhỏ lỡ quá ra khơi
đáp xuống nơi nào yên thân nằm lại sức

tôi hằng lẩm bẩm những khi tối trời
sự sợ hãi và lo âu tới đó
ngày rên rên du những cánh tay

Khép nhỏ vòng ôm rút lần hy vọng
cho tới xế buồn khi cho tới cuối đời
hai tay mình ôm thân mình thôi
những đốm thuốc đỏ thắp đêm khuya
âm ỉ cháy đốt thêm ngày tháng nữa
thời khắc ghi bằng tiếng trống khua
và hồi âm những đớn đau cầm canh một kiếp

điều tri thức nào kết bền chứng tỏ
tôi chẳng đáp xe đò lên thị trấn tôi
và công chuyện bắt đầu như thường lệ
bỏ lại đàng sau niềm vui mới truy hoan

quên quên hết hoặc giả đò quên hết
rồi ngày mai tiếp tục sự luân lưu

sách vở chỉ là kẻ nhắc tuồng quá lố
khi cuộc đời tôi là tấn kịch cương
con chim có cánh thì đã bay lên
và mảnh ván thân tầu kia trôi băng theo dòng nước lên.

6.60

 



Sinh Thời


Tôi nhìn thấy tôi đi

Đúng giờ chuông báo chết

Tay mang theo vốn đời

Tôi từ đây khánh kiệt


    Kẻ vắng mặt hôm nay

Lúc sinh thời có đó

Tuy dấu vết mỗi ngày

Phai nét cùng bia mộ


    Ai cúi xuống nhìn tôi

Chân tay như dã thú

Địa phủ cũng làm người

Lìa đời tôi vẫn sợ


    Sống như loài bò sát

Nhìn lệch hướng thiên đường

Niềm vui kia dẫu thấp

Nhưng lưng vốn nằm ngang


    Vậy mỗi khối thịt xương

Mấy linh hồn ẩn trú

   Chuông lễ đã reo inh

Hồn cúi và thân lú


    [Tôi vừa kể quãng đời

Một người khi đã chết

Nhưng có khác gì tôi

Khác gì anh đổi lốt.]

 

Sài gòn 1960

 

 

Đầu Thai


    Sớm nay trả lại ưu phiền

Đời ta đã nhẹ trăm miền hợp tan

Xuân hồng chỉ đỏ ngồi đan

Lưới thưa giăng một trần gian đứng chờ

Đừng khô sợi chỉ đừng khô

Trăm năm sống vội ngựa thồ xe bon

Ngón này chỉ nọ đan luôn

Lưới ơi mau rộng thân buồn sắp rơi.


    Sớm nay trả lại ơn đời

Thâu canh bụi phủ thân người lãng du

Giọt mòn gieo mái thiên thu

Chân mưa dạ héo hon bù lúc vui

Sớm nay rộng đất xa trời

Trăm tay tượng đá nghe rời chỗ xưa

Lưới ơi chỉ hỡi đừng thưa

Bên kia dương thế hồn chưa chịu về.

Hóa Thân, 1964.

 

 

Hình Nhân


    Về đây đối diện thân xưa

Chim muông trên đỉnh ngựa lừa dưới chân

Người trung nghĩa kẻ gian thần

Có khi thoả hiệp lại ngầm tính thôi


    Về đây bản chất quên tôi

Thấy ai trong trí thấy người quên ta

Khi gian dối lúc thật thà

Khi quen lúc lạ khi xa lúc gần


    Bây giờ lộ mặt hình nhân

Tôi ôm hạnh phúc canh tân nó sầu

Về đây phận số tôi đâu

Canh khuya đối diện ma thâu cuộc đời


    Bàng hoàng một kiếp chim dơi

Lưng khom dáng thú bụng phơi hình người.

Nghệ Thuật số 1, 10.1966

 

 

Giả Sống


    Kẻ nào tới tận cùng số phận

Nhìn đám đông như bọn giả nhân

Tối qua tới tận cùng cõi sống

Tôi nhìn quanh một bọn vô tâm


    Giữa cuộc đời, vâng tôi yếm thế

Bởi tinh thần lẽo đẽo thịt xương


    Hôm qua một người già lạc lối

Hỏi tôi ông có biết không ông

Con đường đó với gia đình đó

Tôi lắc đầu lẩn tránh loanh quanh


    Sẽ tới lúc căn nhà tôi tạm trú

Cũng lăn nhào như kẻ động kinh


    Nhưng có phải sống là dự tính

Và hoàng hôn sửa soạn bình minh

Tôi biết vậy tuy trong mỗi sáng

Vẫn ngồi ăn lấy sức cho nhanh


    Ta đội mũ chưa chắc bù nhìn

Tuy chim vẫn liệng vòng sợ hãi

Tư tưởng anh chưa phải là tôi

Nhưng đành vậy, ta liên kết đại.

Nghệ Thuật số 22.

 

 

Đêm Trường


    Nhớ em rồi Cúc Hoa xưa

Đêm nay dưới ngói trời mưa tầm tầm

Nhớ em vèo cái thu âm

Hồn theo bóng ngoại phân thân chín từng.


    Nhớ em ly rượu còn lưng

So đôi đũa mộc cười bừng cơn say

Phải anh rồi phải anh đây

Bữa cơm hai bóng một ngày phần dương.


    Nhớ anh chưa Cúc mắt vàng

Cúc xanh mi Cúc biếc hường trái tim

Cúc đen đâu đó Cúc mềm

Vùi anh trong bụng Cúc hiền như dao.


    Năm năm đời trú mái sầu

Thời gian phai nhạt những màu yêu đương

Nhớ em lần lữa chiếu giường

Đêm nay lại một đêm trường như xưa.





clip_image001[6] Sinh Nhật


    Hôm nay năm tận, Sài Gòn

Tôi nghe khiếp hãi tâm hồn già nua

Giật mình con quỉ ban trưa

Tiếc mùa hoan lạc hái chưa đủ hời.


    Hôm nay trời đất có tôi

Trên ba mươi tuổi làm người lãng quên

Xuân hồng, một góc thiếu niên

Năm năm mê mải những miền hoài nghi.


    Trên ba mươi tuổi ù lỳ

Đêm về kéo cửa ngày đi kiếm mình

Cảnh đời, một cõi u minh

Cảnh tôi thấp thoáng bóng hình những ai.


    U mê hết tháng năm dài

Chân trong lối kiệt hồn ngoài bến không

Hôm nay năm tận, bàng hoàng

Giục thêm tiệc rượu ngồm ngoàm đĩa vơi.

 

    Nhìn ra cảnh cỗi, riêng tôi

Trong hiên viễn phố thấy đời buồn lây.





 clip_image001[7]Thơ Bệnh


    Lúc này hình đất tượng cây

Đời ta như nước chảy đầy bãi xa

Chiều rồi lòng mở không ra

Mênh mông trong ngực mùa hoa hải tần.


    Khói um kín mộng thanh tân

Hình ta sụp đổ mấy lần trong gương

Bên kia bóng vội lên đường

Đằng sau mặt thủy trùng dương sóng dồi.


    Nước xa cuồn cuộn ra khơi

Sâu trong tâm thể có đôi giọt gần

Bãi sầu trời ngập đến chân

Dương gian la lún nửa thân còn gì.


    Chiều nay mưa dưới Âm Ty

Ta nghe kiếp trước thầm thì hỏi han.