Danh Ngôn

Nhà nước vô sản phải nuôi lớn hàng ngàn “thợ máy văn hóa” ưu tú, các “kỹ sư tâm hồn”.

The proletarian state must bring up thousands of excellent “mechanics of culture”, “engineers of the soul”.

Joseph Stalin (1879-1953), nói với một số nhà văn Liên Xô, được Maxim Gorky trích dẫn tại Đại hội Nhà văn, 1934

Trong một xã hội tự do, nghệ thuật không phải là một thứ vũ khí… Nghệ sĩ không phải là kỹ sư tâm hồn.

In a free society art is not a weapon… Artists are not engineers of the soul.

John F. Kennedy (1917-1963). Diễn văn, AmherstCollege (Massachusetts), 26 October 1963

Không một tác phẩm nghệ thuật chân chính nào mà nhiên hậu không làm phong phú thêm tự do nội tâm của mỗi người từng biết đến và yêu thích nó.

There is not a single true work of art that has not in the end added to the inner freedom of each person who has known and loved it.

Albert Camus (1913-1960). “The Wager of Our Generation,” 1957, Resistance, Rebellion, and Death, tr. Justin O’Brian, 1961

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Không ai quên Lý Tiến Dũng

(Rút từ facebook của Ngô Thị Kim Cúc)


Buổi ra mắt tập sách "Lý Tiến Dũng - Hành trình một cuộc đời" đã làm được khá nhiều việc so với một hoạt động văn hóa trên đường sách, hay một sự kiện nhân ngày nhà báo.

Đó là dịp để nhiều thế hệ làm báo cùng có mặt, bày tỏ lòng yêu thương và quý trọng đối với một nhà báo ngồi ghế tổng biên tập, đã chấp nhận mất ghế, giữ cho được lương tâm và trách nhiệm người cầm bút.

Trong cà phê Phương Nam - Đường sách Nguyễn Văn Bình- Sài Gòn, người ta thấy có mặt những người rất hiếm khi xuất hiện chỗ đám đông: các nhà báo lớp trước Trần Thanh Phương (cựu phó tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết), Trần Trọng Thức, Nguyễn Hồ (cựu giám đốc hãng phim TFS)… Đông đảo nhất là thế hệ làm báo cùng sinh thập niên 1950 như Lý Tiến Dũng: Thế Thanh (nguyên tổng biên tập báo Phụ Nữ), Kim Hạnh và Lê Hoàng (nguyên tổng biên tập báo Tuổi Trẻ), Lê Thị Bạch Mai, Mai Bá Kiếm, Lê Minh Quốc… Thế hệ sinh các thập niên 1960, 1970 có Khánh Chi, Cao Minh Hiển, Đào Hồng Hạnh, Đỗ Thu Hà, Huỳnh Hòa Bình, Trần Hoàng Nhân...

Đó là chưa kể những nhân vật của báo chí, liên quan nhiều tới báo chí: Tiến sĩ Quách Thu Nguyệt - cựu giám đốc Nhà xuất bản Trẻ, Tiến sĩ Bùi Trân Phượng - nguyên hiệu trưởng Đại học Hoa Sen, Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu, Tiến sĩ Hoàng Dũng..., bên cạnh những người đọc, người viết, và những đồng đội trong quân ngũ của Lý Tiến Dũng…

Quyển sách dày gần 700 trang, rất công phu, là cách bày tỏ tình yêu mà người vợ đồng chí hướng của Lý Tiến Dũng- Nông Thanh Vân, đã dành nhiều thời gian để tìm kiếm, chọn lọc từ những hình ảnh cuộc đời Dũng và những bài viết của Dũng, thêm vào đó là những gì người thân, bè bạn, đồng nghiệp đã viết từ tin buồn Dũng ra đi.

Thơ bay trên phận con người

(Đọc tập trường ca Lòng Hải Lý của Đỗ Quyên)

Bùi Công Thuấn

 

Tôi chần chừ mãi mới viết được những dòng này, bởi, với tôi, trường ca Lòng Hải Lý của Đỗ Quyên không dễ đọc. Và cũng bởi Đỗ Quyên là một tác giả có tầm vóc một công dân toàn cầu. Anh sinh tại Hà Nội (1955); định cư tại Canada (1996); giảng dạy ngành Vật lý hạt nhân, Ðại học Bách khoa Hà Nội (1977-1988); cộng tác viên khoa học Viện Dubna, Nga (1988-1990); làm báo ở Ðức (1990-1996), ở Úc (2004-2008); ở Canada (1996-đến nay); học bổng khoa học nhân văn Rockefeller 2001-2002, Trung tâm William Joiner, Mỹ.

 

Đỗ Quyên vừa là nhà thơ, nhà văn, nhà nghiên cứu và phê bình văn học; đồng thời là người say mê hoạt động văn học nghệ thuật. Đỗ Quyên cũng là khuôn mặt đặc sắc của văn học nghệ thuật hải ngoại Bắc Mỹ (Canada) bên cạnh những tài năng khác như Nguyễn Đức Tùng, Lưu Diệu Vân,…

 

  1. “THƠ THẬT KHÔNG CẦN PHÊ BÌNH”

 

Thơ thật không cần phê bình”, Đỗ Quyên bảo vậy. Anh còn dội một thùng nước lạnh lên đầu các nhà phê bình muốn đọc trường ca của anh:

Ta cũng nghỉ chơi khâu làm thơ đoản

từ nay

Cứ trường ca mà nã chương một, hồi hai

Cánh phê bình

bảo đảm chỉ đọc câu đầu, đoạn kết rồi gõ máy liên hồi

phán:

Ý tưởng đầy mình, nội công chắc sẵn

Ngữ vựng, từ căn… hàng lũ hàng đàn

Gia cảnh an toàn ..”

                    (Đống chữ - Thân 2)

Trái tim chó (kỳ 1)

Mikhail Bulgakov

Đoàn Tử Huyến dịch

Vào thời kỳ đầu của chính quyền Soviet, nhà khoa học Preobrajenski tiến hành một cuộc phẫu thuật nổi tiếng là dùng tuyến yên của con người cấy vào não bộ của một con chó có tên là Sarik để chứng minh cho học thuyết của ông là loài chó có thể nhanh chóng trở thành sinh vật có trí tuệ, bỏ qua thời kỳ "quá độ" vượn người phải mất hàng triệu năm tiến hóa. Cuộc thí nghiệm thành công mỹ mãn, Sarik nhờ sự can thiệp của y học hiện đại trở thành "công dân" Sarikov, nói được tiếng người và tham gia một cách tích cực vào những hoạt động xã hội của nhà nước công nông đầu tiên trên thế giới. Các tổ chức hội đoàn được thành lập ở nhà máy, xí nghiệp, tổ dân phố, cùng với những cuộc họp thâu đêm suốt sáng "đấu tranh" chống lại những phần tử phản cách mạng xem ra rất phù hợp với sở trường của gã người kiểu mới vừa thoát khỏi kiếp súc sinh.

Như một sự trùng hợp, học thuyết "đấu tranh giai cấp" cùng với hàng loạt kế hoạch hão huyền của những lãnh tụ cuồng tín nhanh chóng biến Sarikov thành kẻ đại diện cho tầng lớp vô sản lưu manh, giống như gã Clim Trugunkin chuyên trộm cắp, rượu chè, trêu ghẹo phụ nữ, và dối trá, vốn là sản phẩm đồng hành của chủ nghĩa xã hội trại lính được thiết lập ở nước Nga đầu thế kỷ XX.

Trước "hiện tượng" bất bình thường Sarikov, vị giáo sư đáng kính cay đắng nhận ra sự thất bại của mình. Biết là không thể "giáo dục" gã thành con người đúng với nghĩa của nó, nhà khoa học quyết định đưa "đồng chí công dân" Soviet hoàn nguyên thành con chó Sarik bằng cuộc phẫu thuật cắt bỏ tuyến yên để loại trừ mối nguy hiểm cho xã hội.

Cuốn sách được viết vào năm 1925 chứng tỏ một dự đoán thiên tài của nhà văn Mikhaiil Bulgakov về sự ra đời và kết thúc của một nhà nước dựa trên thứ học thuyết không tưởng mà phần cốt lõi của nó là "đấu tranh giai cấp" và "chuyên chính vô sản" sau hơn bảy mươi năm thí nghiệm kéo nước Nga vào cuộc nội chiến đẫm máu và tụt hậu so với phần còn lại của thế giới.

Văn Việt xin giới thiệu toàn văn cuốn tiểu thuyết đặc sắc này với bạn đọc trong và ngoài nước.

Văn Việt


Chương 1

Ư-ư-ư-ư-ư-hư-hư-hư-ư!

Ôi khốn nạn thân tôi, tôi chết mất đây! Dưới vòm cổng, bão tuyết đang gào rít bản nhạc tống biệt tôi, và tôi cũng tru lên cùng với gió tuyết.

Đời tôi thế là hết, thế là hết thật rồi. Một thằng súc sinh đội mũ không vành cáu bẩn, cái lão đầu bếp ở nhà ăn bình dân của các nhân viên thuộc Hội đồng Kinh tế Quốc dân Trung ương ấy, đã hất nước sôi làm bỏng cả một bên sườn trái của tôi. Cái đồ đểu giả đến vậy, mà lại còn là vô sản nữa chứ! Trời đất ơi, đức Chúa của tôi ơi, đau quá! Nước sôi bỏng thấu tận xương. Bây giờ tôi chỉ biết tru lên, nhưng tiếng tru nào phỏng giúp được gì.

Tôi đã làm gì động đến hắn? Chẳng lẽ nếu để tôi đào bới trong đống thức ăn thải thì cái Hội đồng Kinh tế Quốc dân kia sẽ khánh kiệt đi sao? Đồ súc sinh bần tiện! Có khi nào đó các người thử nhìn cái mặt của hắn xem - chiều ngang rộng hơn chiều dọc!

Một thằng ăn cắp mặt dầy. Ôi, bàn dân thiên hạ ôi! Giữa trưa, hắn dội cho tôi một gầu nước sôi, còn bây giờ trời đã nhập nhoạng tối, cứ ước theo mùi hành phi bay ra từ khu nhà ở của đội cứu hoả phố Pretnstenka(1) thì chắc đã khoảng bốn giờ chiều rồi. Như các ngườibiết đấy, bữa tối lính cứu hoả thường ăn cháo. Đấy là một món mạt hạng, cũng giống như nấm ấy. Thế nhưng mấy thằng chó đúc quen trên phố Pretristenka lại kể rằng, dường như ở nhà hàng "Bar" trên đại lộ Neglinnưi người ta thường chén món nấm dầm nước sốt cay giá ba rúp bảy mươi lăm kôpếch một suất. Tuy nhiên đó là chuyện khẩu vị từng người, nó cũng chẳng khác gì việc liếm giày cao su vậy...

Saxophone giữa chiều không (kỳ 11)

Tiểu thuyết của Phong Linh

14.

Trong thâm trầm của tiếng chuông chùa, con đường này trông càng hắt hui hơn cùng với làn mưa bụi mùa đông lạnh nhạt ùa vào tâm hồn của một cô gái vừa mới đủ can đảm để dứt bỏ khỏi ngôi nhà đã quá thân quen này. Với ngần ấy quãng thời gian Thụy Anh tin rằng mình phải ra đi. Hãy thôi cái ngập ngừng và dằn vặt muôn ngàn lối đang ào ạt trong con người cô, để cô gái bé nhỏ ấy có thể bước đi mà không còn day dứt. Thụy Anh cuối cùng đã chọn. Chọn cái cách hệt như người mẹ thân yêu nhất của cô đã chọn. Ra đi. Đi khỏi ngôi nhà mà ở đó ngày ngày cô cứ phải đối diện với ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo của cha. Nét mặt nửa muốn gần nửa lại xa xôi của người mẹ kế. Ra đi mà đau thắt ruột khi nhìn đứa bé đang ngủ ấy. Khi nào đây, khi nào cô mới có cơ hội để được nhìn thấy Cu Bi một lần nữa. Nơi sâu thẳm tâm hồn đang dần mòn hoang đi của cô, vẫn còn tiếng cười trong vắt trong veo đến như thế của em. Nhưng thôi, nếu cứ mãi như thế cô sẽ không bao giờ có thể. Chạy trốn ư? Không, cô phải tìm người mẹ mà cô đã nhớ trong suốt thời gian qua, để tìm lại sâu thẳm tâm hồn mình. Tiếng nói của mẹ mơ hồ vang lên từ tận sâu thẳm trái tim cô. Sẽ phải gặp thôi. Đã đến lúc phải tìm mẹ. Tìm thấy mẹ rồi, có lẽ Thụy Anh sẽ bớt khó xử hơn khi gặp cha và dì.

Văn học miền Nam 54-75 (323): Nhã Ca (14)

Giải khăn sô cho Huế (kỳ 2)

Chương 1

Những giờ đầu tiên

Không biết tiếng súng đầu tiên nổ vào giờ khắc nào? Giữa đêm, tôi đã choàng tỉnh dậy vì tiếng nổ xé toạc cả những giấc mơ vụn.

Vừa kịp lăn xuống khỏi tấm phản gỗ, tai tôi đã ù đi vì những tiếng nổ ran bốn phía. Chuyện gì vậy? Không biết làm thế nào mà tôi lăn tròn từ phòng ngoài vào phòng trong. Bàn tay ai kéo tôi giúi vào giữa phòng. Tôi nằm đè lên da thịt ai non mát. Một tiếng kêu nhỏ tắc nghẽn vào âm thanh hỗn độn của súng đạn bên ngoài. Khi tôi kịp định tỉnh lại tâm thần thì đứa cháu nhỏ đã ngồi lên được, nằm gọn gàng trong lòng tôi. "Còn đứa mô nữa? Vô hết đi. Vô một chỗ.” Tiếng má tôi thì thào. Que diêm tắt phụt nhưng có ánh nến le lói từ phòng ngoài hắt vào. Ðứa em trai tôi trườn theo làn ánh sáng mỏng đó, nó ngồi áp vào bên má tôi. “Làm ơn tắt giùm ngọn nến ngoài bàn thờ đi, tắt luôn cả lư trầm nữa.” Ông anh lớn của tôi vội vã làm theo lời má tôi, rồi nhảy đại rất nhanh vào ngồi dồn cùng một đống. Lúc này tôi mới cảm thấy ngột ngạt đến muốn tắt thở vì hơi người, vì mùi trầm hương và mùi nến khét.

GS Nguyễn Đăng Hưng: “Tôi góp sức mình xây dựng Khu tưởng niệm nghĩa sĩ Hoàng Sa”

LÊ TUYẾT THỰC HIỆN

clip_image002

GS Nguyễn Đăng Hưng - một nhà cơ học người Việt tại Đại học Liège, Vương quốc Bỉ. Trong suốt những năm tháng xa quê, ông vẫn không ngừng tìm hiểu, tiếp nhận thông tin trong nước qua nhiều kênh thông tin, đặc biệt là báo chí. Với ông, báo chí vừa là kênh cung cấp thông tin, vừa là nơi nói lên tiếng nói của nhân dân, của chính bản thân mình.

Phim tài liệu Mỹ:

Nơi cất giữ tốt nhất những gì đã xảy ra giữa hai dân tộc

Vĩnh Quyền

Film The Vietnam War

Sau sáu năm thực hiện, từ tháng 9 năm 2017 bộ phim tài liệu The Vietnam War (Chiến tranh Việt Nam) gồm mười phần với tổng thời lượng 18 tiếng sẽ lên sóng truyền hình toàn nước Mỹ qua hệ thống PBS (Public Broadcasting Service, mạng truyền thông công cộng bất vụ lợi với 349 đài truyền hình thành viên tại Hoa Kỳ). Như vậy, cùng với giải Pulitzer 2016 trao cho tiểu thuyết The Sympathizer (Cảm tình viên) của nhà văn Mỹ gốc Việt Nguyễn Thanh Việt, bộ phim mới đang được giới truyền thông dành nhiều quan tâm này cho thấy người Mỹ vẫn chưa thể quên cuộc chiến tranh giữa hai nước dù nó được cho là đã kết thúc hơn 40 năm. Đó cũng là một trong những lời bình mở đầu bộ phim.

Gian truân khiếu nại cho Nhà giáo Phạm Minh Hoàng[i]

FB Phạm Minh Hoàng

Xin gởi đến các bạn bài tường thuật của Luật sư Đặng Đình Mạnh, người hỗ trợ pháp lý cho tôi trong vụ bị tước quốc tịch để thấy được cái gian truân trong cuộc chiến pháp lý trên đất nước chúng ta.

===========================================

TRẦN THUẬT TỪ CỐI XAY GIÓ
------------------------
Sáng thứ hai ngày 19/06/2017, với tư cách là người đại diện theo sự ủy quyền của Giáo Sư Phạm Minh Hoàng, tôi đến trụ sở Bộ Tư Pháp – Văn phòng tiếp công dân tại địa chỉ số 12 Chu Văn An, Hà Nội để trực tiếp nộp đơn khiếu nại về quyết định tước quốc tịch Việt Nam đối với Giáo Sư Phạm Minh Hoàng do Chủ Tịch nước ký.

Nhớ Phái

Nam Dao

clip_image002

Nằm bệnh, không sức làm gì khác hơn là lục lọi cái viết lách của mình, và tình cờ tìm được Nhớ Phái đã đăng trên báo Đất Việt, Canada, năm 1988. Nay nhuận chỉnh lại, xin viếng người họa sĩ tài hoa này sau khi ông rời cõi tạm hơn ba thập niên, nhắc những người còn sống chớ quên văn hóa nghệ thuật ở đâu cũng có cội nguồn...

&

Bạn đến. Vợ chồng con cái tíu tít. Con bé út, vừa được ba tuổi, ngày càng nói nhiều. Nó ngọng nghịu, hát :

Au clair de la lune, mon ami Pierrot,

prêtes-moi ta plume pour écrire un mot...

Nó vung tay múa, vụng về, nghiêng bên phải, ngả bên trái. Nó mắc cỡ, im tiếng. Cháu cứ hát đi, ngọng một chút nhưng thế lại hay. Anh bạn cười. Chị bạn cũng cười. Cười hỉ hả. Bỗng anh hỏi:

Bùi Xuân Phái ở phố nào nhỉ?

Cái quần què!

Mình thật sự không thích chửi thề, nói tục, dù là trong các câu chuyện tiếu lâm. Đó là chuyện riêng của mình, có thể vì khi còn nhỏ mình đã được dạy như thế là xấu, là bẩn miệng. Và mình cảm thấy ghê người khi nhìn thấy các từ tục tỉu do bọn trẻ viết trên tường, trong nhà vệ sinh...Nhưng mình cũng không chỉ trích thói quen hay ý thích của người khác. Đó là quyền của họ. Dài dòng vậy để nói về cái "quần què", một đề tài mình không thích nhưng phải nói tới vì cần thiết.
Khi vào Sài gòn sống, mình hay nghe ví von, chửi rủa bằng từ này. Nếu không hỏi rõ ngọn nguồn thì chắc mình cũng nghĩ như rất nhiều người vẫn nghĩ: đó là cái quần cụt hoặc cái quần lửng. Nhưng không, mình được các lão bà giải thích như thế này: Hồi xưa khi chưa có Bạch Tuyết, Diana có cánh không cánh gì đó, và cũng không có nhiều áo quần để thay đổi, thì mỗi kỳ kinh nguyệt các cô các bà phải nằm một chỗ, mặc một cái quần, cho đến khi hết kỳ mới tắm giặt, cái quần đó dĩ nhiên là nó thật kinh khủng...( tùy theo trí tưởng tượng của từng người), và người ta gọi nó là cái quần què. Chính vì ý nghĩa kinh tởm đó mà nó trở thành câu chửi, sự ví von rất...kinh tởm!

Thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (cập nhật đợt 8)

Kính thưa Thủ tướng,

Mấy hôm nay theo sát kỳ họp Quốc hội, báo chí và công luận, chúng tôi vui thấy có những đại biểu và bài báo nói thẳng nói thật về việc yêu cầu thu hồi sân golf cho sân bay Tân Sơn Nhất. Chúng tôi có chút hy vọng là chính phủ sẽ đáp ứng lòng dân, dẹp bỏ một thực trạng vô cùng phi lý và trơ trẽn, tệ hại đã quá lâu, bất chấp lợi ích của đất nước và nhân dân. Chúng tôi làm thư ngỏ này yêu cầu chính phủ sớm thu hồi đất sử dụng trái khoáy, khai thông lối vào và mở rộng sân bay, khắc phục tình trạng ùn tắc và quá tải từ bấy lâu nay.

Giạt vào bờ

Trần Mộng Tú

Cho dẫu nổi trôi như bọt sóng

Đời mình rồi cũng giạt vào bờ (tmt)

image

Thành phố Kent của tiểu bang Washington là thành phố phần đông dân chúng cư ngụ thuộc thành phần Lao Động Chân Tay (Working class/ Blue collar). Ở đây cũng rất nhiều dân thuộc các sắc tộc khác nhau cư ngụ. Thành phố này có một ngôi trường Đại học Cộng đồng – Highline Community College.

Hôm 15 tháng 6 vừa qua chúng tôi tới dự lễ ra trường của cô em họ bên chồng tôi. Cô Sarah, 63 tuổi, cô sống độc thân. Hồi trẻ cô bỏ học ngang làm đủ mọi công việc: Bán hàng trong các tiệm bách hóa, cầm bảng Stop sign đứng đường phụ công việc lục lộ, làm việc vặt ở các trường học, việc cuối cùng cô đi chụp hình dạo. Cô có sở trường chụp hình súc vật. Bây giờ với sự giúp đỡ của người anh họ (chồng tôi) cô trở lại trường, cô hoàn tất chương trình hai năm về Graphic Design.

Đã lâu lắm chúng tôi không đi dự lễ ra trường. Con thì quá lớn, cháu thì quá nhỏ nên tôi quên mất cái không khí vừa vui vừa cảm động của một ngày ra trường. Hôm nay đến dự lễ ra trường ở một ngôi trường phần đông sinh viên là người lớn tuổi và đủ mọi thành phần di dân. Buổi lễ này có hơn 500 sinh viên, họ tốt nghiệp 4 năm, 2 năm và GED (General Education Development) họ đủ mọi màu da, sắc tộc.

“Tôn giáo” Cham Awal ghi: BÀ-NI, HỒI GIÁO BÀ-NI hay ĐẠO HỒI?

[Cảnh báo về nhầm lẫn dễ tạo nguy cơ]

(Rút từ facebook của Inrasara)


1. Trưa 17-6, vừa đưa tiễn ông sui về với ông bà qua buổi cuối cùng Đám thiêu ở Hiếu Lễ, tôi liên tục nhận cú phone giọng đầy bức xúc từ những người quen ở An Nhơn và Phước Nhơn, về sự cố Chứng minh Nhân dân.
“Sara ơi, con/ em tôi bị chuyển đổi sang ĐẠO HỒI nè!”. Bà con không hiểu. Qua giải thích sơ bộ, ngay tôi cũng không... hiểu.
Bạn Đạo Tấn Triển: Tôn giáo em họ tôi là “Bà-ni”, không dưng con nó bị đổi thành “Đạo Hồi” là sao?
Chị Thành Thị Minh Hiền: Giấy khai sinh con tôi ghi rõ “Tôn giáo: Bà-ni”, còn CMND mới làm đầu tháng 6 viết “Tôn giáo: Đạo Hồi”, làm sao cháu nó thi đây, bác ơi.
Anh Đạo Dú (Phước Nhơn): Kiểu này là muốn xóa tôn giáo mình rồi, đây là sự xúc phạm.
Anh Tài Đại Ngọc Ty: Không sửa sai, bạo loạn là cái chắc.
Vân vân…

Viết Lời ai điếu, Lê Phú Khải vén tấm màn nhung bí hiểm...

Thái Văn

Related image

Từ mấy chục năm qua, hồi ký gần như là thể loại độc quyền của các nhà lãnh đạo Cộng sản Việt Nam. Các tướng lĩnh cao cấp, nhà văn hóa, nhà khoa học tên tuổi, đôi khi cũng được chiếu cố dự phần, nhưng phải chịu sự biên tập chặt chẽ, để cuốn sách, sau khi xuất bản không xảy ra sự cố ngoài tầm kiểm soát của Ban Tuyên giáo. Tuy vậy, ngay cả hồi ký của của những nhân vật thuộc hàng “lãnh tụ”, xưa nay, theo thông lệ, cũng vẫn là công trình mang dấu ấn tập thể. Nó được uốn nắn, gọt giũa theo sự chỉ đạo thống nhất mà tư tưởng chủ đạo là chỉ nói cái tốt, cái thắng lợi, còn cái xấu và sự thất bại lại ém nhẹm đi. Vì thế, đọc hàng trăm cuốn hồi ký cách mạng, hết thảy đều rực rỡ màu hồng. Vạn nhất, khi buộc phải viết về sự thất bại, người ta lập tức đổ lỗi cho khách quan và nhất là kẻ thù. Loại hồi ký ấy, dù là tác giả tự viết hay thuê các nhà văn, nhà báo viết, tất cả đều cùng một bố cục, một giọng điệu, sử dụng triệt để phương pháp thổi phồng sự thật, tuyệt đối hóa vai trò lãnh đạo của Đảng, sùng bái cá nhân và khinh miệt kẻ thù.

Khác với loại hàng “quốc doanh” trên, Lời ai điếu trước hết là một tác phẩm văn học nghiêm túc, được viết bởi một nhà báo chuyên nghiệp, không phải đảng viên cộng sản, chỉ với mục đích cung cấp cho bạn đọc sự thật về những điều mắt thấy tai nghe sau 38 năm làm báo dưới thể chế độc tài toàn trị.

Thơ Việt Bách

Cách nay ít lâu Văn Việt nhận được bản thảo tập thơ Những bông hoa mùa xuân của tác giả Việt Bách với lời chú: “Cháu muốn giới thiệu đến độc giả thơ thông qua trang Văn Việt”. Để chắc chắn hơn, tác giả viết thêm: “Tập thơ Những bông hoa mùa xuân sẽ chỉ đăng trên trang Văn Việt.

Trong khi chờ biên tập, tác giả đã cho xuất bản thi phẩm của mình tại Paris. Tác giả cho biết: dù bận rộn với công việc của một người nghiên cứu Pháp luật, Chính trị, anh vẫn dành nhiều thời gian cho những chuyến du lịch khắp châu Âu. Dù bận rộn với cuộc mưu sinh, anh vẫn luôn giữ cho mình tình yêu với Thơ.

Thơ Việt Bách tươi mới, trong trẻo, đúng như tựa đề tập thơ của anh.

Văn Việt xin giới thiệu cùng bạn đọc 10 bài thơ rút từ Những bông hoa mùa xuân.

Xin chúc mừng Việt Bách với tập thơ đầu tay.

Văn Việt

TUYÊN BỐ PHẢN ĐỐI CỦA HỘI CỰU TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM VỀ VIỆC CHỦ TỊCH NƯỚC TƯỚC QUỐC TỊCH CÔNG DÂN PHẠM MINH HOÀNG

          Sự việc

          Vào ngày 17-5-2017, Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã ký Quyết định số 832/QĐ-CTN về việc tước quốc tịch Việt Nam của công dân Phạm Minh Hoàng căn cứ Luật Quốc tịch số 24/2008/QH12 do Quốc hội thông qua ngày 13-11-2008.

          Vào ngày 15-6-2017, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng tuyên bố: “Phạm Minh Hoàng đã vi phạm pháp luật và xâm phạm an ninh quốc gia. Việc tước quốc tịch được thực hiện theo đúng pháp luật của Việt Nam. Các cơ quan chức năng của Việt Nam đã thông báo tới cá nhân ông Hoàng và Đại sứ quán Pháp tại Việt Nam.”

          Tuy Chủ tịch nước Trần Đại Quang không nêu cụ thể lý do và căn cứ tước quốc tịch trong Quyết định số 832/QĐ-CTN, nhưng theo người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng cơ sở pháp lý mà Nhà nước Việt Nam viện dẫn để tước quốc tịch công dân Phạm Minh Hoàng là hành vi “vi phạm pháp luật và xâm phạm an ninh quốc gia”.

Bản lên tiếng ủng hộ nhà giáo Phạm Minh Hoàng

Trong suốt tuần qua, nhiều chuyên gia luật pháp đã vạch ra việc ông Trần Đại Quang trong vai trò Chủ tịch nước, tước quốc tịch của ông Phạm Minh Hoàng và đe dọa trục xuất khỏi Việt Nam là hành vi vi phạm cả luật pháp Việt Nam và các Công ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã ký kết.

Hơn thế nữa, câu hỏi cần đặt ra là: ông Phạm Minh Hoàng đã làm gì "nguy hại đến an ninh quốc gia" như bị cáo buộc? Trong khi đó, chúng tôi, những người ký bản lên tiếng này, có vô số bài vở, hình ảnh và nhân chứng cho thấy mọi hành động cộng đồng của ông Phạm Minh Hoàng từ trước đến nay đều chứa đầy tâm huyết của một công dân vì đất nước, vì dân tộc. Đặc biệt nhất là tấm lòng của một nhà giáo như ông đã tạo ra hình ảnh mẫu mực của người thầy đối với sinh viên Việt Nam trong nhiều năm tháng.

Nhà giáo Phạm Minh Hoàng đã không chọn con đường danh vọng cho bản thân và sự sung túc cho gia đình. Ông đã quyết định từ bỏ quốc tịch Pháp để được ôm chặt lấy đất nước này cùng sống, cùng vui, cùng buồn với đồng bào ông. Để xây dựng đất nước tự do dân chủ, ông và cả gia đình ông đang cùng với nhiều người yêu nước khác sẵn sàng chấp nhận trả giá hy sinh vì tương lai của đất nước.

Thư của TS Tô Văn Trường gửi Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải Dear Anh Hoàng Trung Hải

Tôi vẫn nhớ buổi đàm đạo riêng với Anh lần trước ở Hà Nội, đúng ngày Thành ủy cử anh Nguyễn Đức Chung đi đối thoại với dân nên rất hiểu và chia sẻ về sự phức tạp của sự kiện Đồng Tâm.

Tôi mới làm cuộc điều tra “xã hội học thu nhỏ” sau khi phân tích thiệt hơn, 98% nhất trí quan điểm là khởi tố hình sự vụ Đồng Tâm là việc làm rất dở, "lợi bất cập hại”, đã chót rồi thì lãnh đạo Đảng và Nhà nước cần chỉ đạo Công an Hà Nội tháo gỡ "ngòi nổ" rất nguy hiểm này.

Tôi hiểu thực ra, các Anh lãnh đạo cấp cao, nhất là Anh, người đứng mũi chịu sào trực tiếp lãnh đạo thành phố chịu sức ép rất lớn, và đều nắm được các luồng thông tin nhưng quyết định xử lý thì cũng phải đảm bảo các mặt khác nhau nên rất khó khăn và gay cấn.

Báo chí

FB Truong Huy San

Để tránh lá cải hóa "nền báo chí cách mạng", "cách mạng" nên cho phép báo lá cải danh chính ngôn thuận vận hành. Để tư nhân không còn phải núp bóng các cơ quan mũ cao áo dài. Để cái mông, vòng eo của Ngọc Trinh; cái lưỡi của Lý Nhã Kỳ... vẫn có thể đong đưa trước đám đông mà "cách mạng" không còn mang tiếng.

Các cơ quan đã nắm quyền lực nhà nước, nhất là các cơ quan siêu quyền lực như Công an, Tòa án, VKS, Thanh Tra... thì không được nắm cơ quan ngôn luận. Thật là nguy hiểm khi một người vừa bị bắt, đã bị báo ngành mô tả như tội phạm; một người đã bị án phạt tù lại còn phải chịu án ngôn từ của một cơ quan thuộc tòa. Các cơ quan này nên bán các tờ báo đang ăn khách của họ và chuyển những nhà báo biên chế sang làm những tờ nội san, thuần túy thông tin và trao đổi nghiệp vụ.

Quốc hội cần ra một nghị quyết chỉ cấp ngân sách cho một số cơ quan báo chí nhất định nhằm đảm bảo quyền được thông tin của người dân và, trước khi cho phép tư nhân, cho phép các hiệp hội ra báo để đảm bảo quyền tự do ngôn luận của người dân. Hãy coi báo chí như một doanh nghiệp và hãy để báo chí vận hành như một doanh nghiệp.

Một khi phía sau báo chí không phải là một cơ quan nhà nước, nếu nhà báo đưa tin để vu khống, bôi nhọ, tống tiền... sẽ dễ dàng bị doanh nghiệp, người dân kiện ra tòa hoặc bị tố giác trước các cơ quan thực thi pháp luật.

Thay vì tô vẽ vai trò của nhà báo hoặc trao cho họ các sứ mệnh lớn lao hãy coi báo chí là một nghề có vớ vẩn có cao quý như nhiều nghề khác. Hãy để các nhà báo thực hiện quyền hành nghề và tự chịu trách nhiệm trước pháp luật (kể cả việc tự đối diện với các vụ kiện). Chỉ có tòa án mới có thể tước quyền hành nghề của các nhà báo; quyền ấy không đơn giản chỉ là cái thẻ để cho bộ TT & TT hăm dọa nay cấp mai rút. Thay vì ca tụng hãy để cho các nhà báo được quyền nói ra sự thật.

https://www.facebook.com/Osinhuyduc/posts/1323254561043055

Oai, oái oải oài oai.

" Oai Oải " là tên triển lãm thường niên của CLB Nghệ sĩ Trẻ năm 2017 này.

Có bao giờ bạn bị oải? câu trả lời là trong cuộc sống chúng ta thình thoảng rơi vào trạng thái này. Trạng thái uể oải không muốn làm gì, mơn man suy tư và thỉnh thoảng sẽ có những câu hỏi về cuộc sống... Trong triển lãm lần này chúng tôi hi vọng các nghệ sĩ trẻ sẽ tâm sự những suy tư và những phút uể oải của mình qua các loại hình nghệ thuật như: Tranh vẽ, sắp đặt, trình diễn, tượng và phù điêu...

CLB Nghệ sĩ Trẻ hân hoan gửi lời mời tới anh, chị và công chúng yêu nghệ thuật đến dự triển lãm vào hồi: Thời gian triển lãm : 25.6 . 2017 tới 7.7.2017 tại số 16 Ngô Quyền - Hà Nội...

Trong file đính kèm là tác phẩm của tôi tham gia triển lãm lần này, tên tác phẩm là: "Tôi là ai"

file thông tin về tác phẩm vầ file thông tin về tác giả và quá trình hoạt động nghệ thuật

Thông báo này thay cho giấy mời, rất vui được đón tiếp tất cả các bạn!!!

Văn học miền Nam 54-75 (322): Nhã Ca (13)

Giải khăn sô cho Huế (kỳ 1)

Nhã Ca

Giải Khăn Sô Cho Huế

Hồi Ký

clip_image002

TỰA NHỎ: VIẾT ĐỂ CHỊU TỘI

Tôi được sinh ra ở Huế, lớn lên với Huế, nhưng khi trưởng thành, đã rời gia đình, bỏ thành phố và ra đi biền biệt.

Lời thưa

Dạ Ngân

Trong chùm thơ tình hiếm hoi của Nguyễn Quang Thân, có ba bài không đề riêng rẽ. Ấy là mùa thu năm 1984, sau khi nhà văn lên cơ quan Hội Văn Nghệ Hải Phòng bắt đầu cuộc trường kỳ một mình gạo lứt giường đơn. Ba bài thơ lạ và đẫm buồn, có bài quyết liệt là bởi dư luận khi ấy bắt đầu răn dạy, lên lớp, xoa đầu…nhà văn đảng viên, coi chừng bị mất Đảng, bị đi tù, bị tổn thương uy tín. Mà vì cái gì, vì tội yêu đương ư?

Chép ra đây như một lời thưa, sau một đám tang đông đủ bà con và anh tài văn giới báo giới, hoa nhiều đến ngộp thở. Sau 49 ngày bà con và bạn bè lại đến và 100 ngày, lại đến, với sự tận tình không dễ có ở đời này. Ba bài thơ để hiểu thêm một tài năng, một tâm hồn, một nhân cách và cũng là lời tạ từ của chúng tôi, sẽ không quay lại với Fb “đề tài” tình yêu và chia ly nữa. Cái gì quá cũng dở, thậm chí sẽ bị kêu là “biết rồi, khổ lắm, nói mãi!”

Những bàn tay

Truyện Trương Đình Phượng


Người đàn ông dẫn tôi bước qua cánh cổng hoen gỉ, phía trong là mảnh sân đầy cỏ dại, một con đường nhỏ lát gạch, thứ gạch cổ xưa, hai hàng thánh giá dị hình chĩa lên nền trời... Ông ta bảo tôi:

-Này chàng trai trẻ, xin hãy đi nhẹ và nói khẽ kẻo làm kinh động những hồn đau đang ngủ.

Tôi không dám mở miệng nói gì, lẳng lặng bước theo ông ta. Trong ánh sáng nhợt nhạt, thân hình ông ta hiện lên như cái cây khẳng khiu giữa mùa rụng lá. Ở đây quá âm u, tuy đang mùa hè nhưng nắng không thể chiếu sáng. Xung quanh mùi lá cây và rêu mốc hòa quyện trong gió, xộc vào hai cánh mũi khiến tôi lờm lợm. Người đàn ông chợt dừng lại, ngẩng đầu và hít thật sâu.

-Anh bạn trẻ anh có ngửi thấy mùi gì chăng?

Ông ta ngoảnh nhìn tôi, đôi mắt như hai hòn lửa trong đêm tăm tối. Tôi cố hỉnh mũi hít liên hồi, tất cả chỉ là mùi ẩm mục.

Tôi khẽ lắc đầu.

-Đó là mùi của những linh hồn anh bạn trẻ ạ. Những linh hồn bị giam cầm. Mấy ngàn năm rồi những hủ tục lạc hậu đã cưỡng hiếp họ, chúng làm cho họ không thể nào siêu thoát.

Thơ nữ trong hành trình cắt đuôi hậu tố ‘nữ’

Inrasara

 

Trong cuốn Le deuxième Sexe xuất bản đầu tiên vào năm 1949 , phát biểu của Simone de Beauvoir: “Người ta không sinh ra là phụ nữ, người ta trở thành phụ nữ / On ne nait pas femme, on le devient” vang lên như một thách đố. Dẫu câu văn được những kẻ đấu tranh và không đấu tranh cho nữ quyền trích đi dẫn lại đến sáo nhàm, nhưng đến hôm nay nó vẫn còn nguyên giá trị thời sự.

Từ xuất phát điểm đó, gần hai thập kỉ sau, Robert Stoller dấn thêm một bước mới: phân định rạch ròi hai khái niệm giống và giới tính (Sex and Gender: On the Development of Masculinity and Femininity, 1968); hay nói như Dr. Harry Benjamin: Giống (sexe) là điều ta thấy, giới tính (genre) là điều ta cảm thấy (Le sexe, c'est ce que l'on voit, le genre, c'est ce que l'on ressent). Giống là của trời cho: mông to/ nhỏ, vú nở/ lép, của quý lõm vào/ thò ra, trên người ít/ nhiều lông gắn liền với các đặc điểm sinh lí. Còn giới tính, nó bị quy định triền phược bởi truyền thống văn hóa, tập tục, giáo dục, tôn giáo, chính trị. Nghĩa là toàn bộ những gì ta cảm thấy qua cách nhìn nhận của một cá nhân hay tập thể về tính cách nữ/ nam. Giống không thể thay đổi, còn giới tính thì có thể. Cái gì có thể thay đổi được thì sẽ thay đổi được. Dĩ nhiên cái không thể này cũng cần trừ ra trường hợp cá biệt như siêu sao nhạc Pop Michael Jackson tẩy trắng da hay những kẻ giải phẫu quyết thay đổi giới tính. Chính tại điểm nhấn này, các nhà đấu tranh cho nữ quyền thế hệ thứ hai lập thuyết và đấu tranh.

Sang thập niên tám mươi, ảnh hưởng chủ nghĩa hậu hiện đại, thế hệ nữ quyền thứ ba đẩy tư tưởng nữ quyền tiến thêm một bước quan trọng: vấn đề giới tính thực chất là vấn đề thể hiện, “một hệ thống biểu trưng hay hệ thống ý nghĩa nối liền các giống với những nội dung văn hoá tương ứng với những giá trị và đẳng cấp xã hội tương ứng” (Nguyễn Hưng Quốc). Và cả vấn đề ngôn ngữ nữa; bởi ngôn ngữ hôm nay chỉ là thứ ngôn ngữ do nam giới áp đặt trong đó hầu hết những gì liên quan đến nữ giới đành phải nhận phận hậu tố tòng thuộc hay như một phái sinh đầy thứ yếu.

Saxophone giữa chiều không (kỳ 10)

Tiểu thuyết của Phong Linh

12.

Dự án mới chỉ bắt đầu, nhưng Phong không có cách nào tập trung cho công việc được. Anh cảm thấy có nhiều chuyện vẫn đầy ắp, khó chịu xung quanh mình. Sài Gòn xa lạ dù anh luôn tự nhủ “mọi thứ vẫn đang trong giai đoạn bắt đầu thôi. Tất cả đều quá khó khăn”. Nhưng rồi anh cũng không thể nào phủ nhận rằng, “với những khó khăn trong cuộc sống ngoài kia, mình không sợ hãi. Mình đang sợ hãi những điều tồn tại trong chính tâm hồn mình. Những cảm xúc xa lạ. Những phần kí ức quá mạnh. Và nỗi chông chênh ngột ngạt. Mọi thứ kéo tuột mình khỏi nơi này. Chính bản thân mình đang kìm giữ mình. Không có nổi một lần chạm đất thật sự để cảm nhận về Sài Gòn thật sự. Không có một tâm thế đón nhận những điều mới đang diễn ra. Mình cứ mải mê ôm khư khư lấy phần kí ức về Hà Nội. Mảnh đất ấy đã tồn tại quá sâu trong mình. Mình đã cố phủ nhận, nhưng không có một khoảnh khắc nào mình thôi nghĩ về Hà Nội. Nỗi nhớ…. Chỉ có nỗi nhớ gần gụi và thật thà. Đã cố không nghĩ về nó quá nhiều. Nhưng cổ họng nghẹn lại”. Hà Nội, và tất cả những khoảng thời gian đã ở đó đã giữ anh ở lại. Anh cảm nhận thấy một điều rằng, cuộc chạy trốn của mình bây giờ là sự ngu ngốc nhất mà anh từng làm, bởi anh không thể thay đổi được điều gì ngoài việc khoét sâu thêm nỗi đau của chính mình.

Phong không thể tìm ra Dũng cũng như không thể nào nguôi nhớ về Thụy Anh, cô gái đã dày vò anh suốt khoảng thời gian dài trước đó. Sau tất cả những bộn bề công việc thiết kế, sắp đặt và nhà cửa, anh lại ngồi một mình bên dòng sông Sài Gòn còn nhiều xa lạ, để tưởng nhớ về hình ảnh của một dòng sông Hông hoang dại, mãnh liệt và cuồng say. Anh không thể ngừng nghỉ những suy nghĩ ấy, dù nghĩ lại tất cả những điều đó khiến trái tim anh đau buốt. Bao nhiêu lần giữa cái nắng trong veo vàng đượm của Sài Gòn anh đã muốn gọi cho Thụy Anh chỉ vì muốn nghe một chút hơi thở của Hà Nội, nhưng anh dùng dằng, anh từ bỏ, và anh lại vùi đầu vào một giấc ngủ nào đó, không cảm nhận được sự dừng lại.

Nhớ Phạm Ngọc Lư

Nguyễn Lệ Uyên

“Trong cuộc chiến tàn khốc này, đứa nào

sống sót là kẻ chiến thắng”

(Phạm Ngọc Lư)

Trong nửa thập niên 60, 70 (thế kỷ XX), bên cạnh những nhà văn nhà thơ mà tên tuổi của họ đã được khẳng định, còn có đông đảo những người viết trẻ: Họ, đa phần là những người không có tuổi thanh xuân yên ấm, lần lượt bị vãi ném vào chiến trường; số ít còn lại là công chức, sinh viên… đã có những đóng góp không nhỏ cho dòng văn học miền Nam – dòng văn học được xem là tự do sáng tạo có giá trị về mặt thẩm mỹ và nhân văn trong mỗi tác phẩm – với nhiều khuynh hướng dị biệt (viễn mơ, dấn thân, hiện sinh, hiện thực đối kháng…).

Và, mặc dù dòng văn học này đã bị bức tử sau ngày 30.4.1975 bằng mọi cố gắng “tẩy xóa” của bên “thắng cuộc” dưới nhiều dạng thức khác nhau, nhưng nó, sau hơn 40 năm vẫn âm thầm và lặng lẽ chảy; vẫn đọng lại trong tâm thức độc giả những giá trị không thể đảo ngược. Nó luôn là cái mới của hôm nay, bởi đã tiếp cận với dòng văn học phương Tây qua các trào lưu nhưng vẫn giữ được hồn cốt văn hóa Việt qua biết bao biến động lịch sử.

Thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (cập nhật đợt 7)

Kính thưa Thủ tướng,

Mấy hôm nay theo sát kỳ họp Quốc hội, báo chí và công luận, chúng tôi vui thấy có những đại biểu và bài báo nói thẳng nói thật về việc yêu cầu thu hồi sân golf cho sân bay Tân Sơn Nhất. Chúng tôi có chút hy vọng là chính phủ sẽ đáp ứng lòng dân, dẹp bỏ một thực trạng vô cùng phi lý và trơ trẽn, tệ hại đã quá lâu, bất chấp lợi ích của đất nước và nhân dân. Chúng tôi làm thư ngỏ này yêu cầu chính phủ sớm thu hồi đất sử dụng trái khoáy, khai thông lối vào và mở rộng sân bay, khắc phục tình trạng ùn tắc và quá tải từ bấy lâu nay.

Bài viết của một nhà báo tử tế (nhân ngày Nhà Báo VN)[i]

FB Hương Tô Lan

2008, mình ra trường nhưng bị treo bằng một năm vì tội đi học muộn. Sống vất vưởng phết, có ngày trong túi ko đủ tiền đổ xăng.

May có anh Nguyễn Quyến và chú Nguyễn Quang Thiều rủ về làm báo thị trường.

Công việc đầu tiên của mình không phải là phỏng vấn chính khách, là trò chuyện với trí thức như bây giờ mà là đi trại giam gặp phạm nhân và viết chân dung về họ.

Thế nên mình quen thân từ Hải Bánh đến Bình Kiểm, từ Trúc Mẫu hậu đến Thuyết buôn vua.
Thân đến mức Bình Kiểm mấy lần gọi cho mình tâm sự chuyện con cái, chuyện tình yêu...

Hải Bánh thì thay mặt gd mời mình đi đám cưới con gái anh ấy khi cô bé đi lấy chồng!

Chỉ ông Trọng mới cứu được ông Chung

Ts Toán học Nguyễn Ngọc Chu
Nếu chính quyền thủ đô Hà Nội mà bội ước với cam kết của mình trước quốc dân đồng bào thì nhân dân sẽ tin tưởng vào ai? Nếu một chính quyền bội ước thì có đủ tư cách để cai trị dân không? Bốn điểm mà những kẻ ngụy biện nêu ra ở trên sẽ trở thành vô nghĩa khi chính quyền đánh mất lòng tin của nhân dân, bởi vì hậu quả là chính quyền sẽ không thể giữ được chính quyền.

clip_image001

Trong vụ Đồng Tâm, chưa thấy TBT Nguyễn Phú Trọng lên tiếng chính thức qua truyền thông nhà nước. Một vụ việc quan trọng như thế chắc chắn ông Trọng không thể bỏ qua. Điều đó có nghĩa là đã có ý kiến ngầm của ông Trọng, chỉ là ở mức độ nào mà thôi.

Tin giả (nhân ngày báo chí Việt Nam)

Huỳnh Ngọc Chênh

Vừa qua, tui có mặt tại buổi hội thảo về tin giả do Lãnh Sự Quán Anh tại Sài Gòn tổ chức với thành phần tham dự phần lớn là các nhà báo của nhà nước. Phía báo chí tự do có tui, Lê Nguyễn Hương Trà và Nguyễn Giang (BBC) tham gia.

Hầu hết các nhà báo đều nói đến tin giả xuất hiện trên mạng xã hội và thảo luận sôi nổi về đề tài nầy, nhiều ý kiến nêu lên khá xác đáng về cách nhận diện, phòng chống và làm giảm tác dụng của tin giả.

Khi tui phát biểu thì tui nói về tin giả từ hệ thống báo chí của đảng và nhà nước. Tui nhấn mạnh tin giả có sớm nhất từ hệ thống độc quyền đó và tiếp tục được sử dụng đến tận bây giờ với một số dẫn chứng cụ thể được nêu ra.

Không thấy ai phản bác lai, nhưng rồi sau đó nói tránh qua đề tài khác.

Thông cảm vậy.

FB Huynh Ngoc Chenh

Nhân ngày báo chí Việt Nam 21/06

Võ Văn Kiệt và báo chí.

Đầu tháng 3 năm 2004, tạp chí “Nghề báo” của Hội nhà báo TP.HCM có nhờ tôi phỏng vấn cố vấn Võ Văn Kiệt về vấn đề báo chí. Ông cố vấn hẹn tôi vào buổi tối “để có thời gian” làm việc... Nhận định về giới báo chí thời điểm lúc đó, ông khẳng định mạnh mẽ: “Chúng ta đang có hàng chục nghìn nhà báo đang có mặt ở khắp mọi miền đất nước, am hiểu thực tế và có thể nắm bắt được kịp thời mọi diễn biến xã hội. Nếu chỉ sử dụng báo chí nói một chiều theo ý mình, sẽ không phát huy được tính năng động sáng tạo của đội ngũ nhà báo đông đảo đó. Báo chí một chiều chỉ có thể trở thành những công cụ dễ dàng làm vừa lòng mình nhưng không thực sự giúp gì cho mình. Trong điều kiện một đảng lãnh đạo, báo chí càng cần phải trở thành một kênh thông tin từ nhân dân, một công cụ giám sát quyền lực. Nếu báo chí thụ động, các nhà báo cứ quen chờ đợi sự chỉ đạo, chúng ta sẽ thường xuyên thụ động trên mặt trận thông tin. Về kinh tế, VN đã từng bước hội nhập. Về thông tin VN càng không thể biệt lập với bên ngoài. Trong thời đại hiện nay, nếu báo chí trong nước tạo ra bất cứ khoảng trống nào về thông tin, báo chí bên ngoài sẽ lập tức chiếm chỗ. Bức tường tốt nhất để ngăn chặn thông tin xấu là chủ động thông tin và tạo ra không khí đối thoại cởi mở trong xã hội”.

1984 (kỳ 14)

George Orwell

 

V.

Từ ngày đi tù, Winston đã biết hay tưởng là biết mình đang ở đâu trong toà nhà không hề có một cái cửa sổ nào. Có thể là do anh đã cảm nhận được sự khác biệt, dù là rất nhỏ, sự chênh lệch của áp suất khí quyển. Buồng, nơi anh bị cai ngục đánh, nằm bên dưới mặt đất. Phòng, nơi anh bị O’Brien thẩm vấn, nằm sát mái. Chỗ anh đang ở hiện nay nắm sâu dưới mặt đất, có thể ở tận tầng dưới cùng của toà nhà.

Buồng này to hơn hầu hết các buồng anh đã trải qua. Nhưng anh không nhìn rõ các đồ vật xung quanh. Anh chỉ trông thấy hai chiếc bàn nhỏ ngay trước mặt, cả hai đều bọc nỉ xanh. Một cái cách anh chừng một, hai mét, cái kia xa hơn, tận gần cửa chính. Anh bị trói chặt vào ghế, không cử động được, đầu cũng không quay được. Một cái gì đó giống như yên ngựa mềm kẹp chặt đầu anh vào phía sau, anh chỉ có thể nhìn thẳng phía trước mà thôi.

Anh ngồi một mình, sau đó cửa mở và O’Brien bước vào.

Thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (cập nhật đợt 6)

Kính thưa Thủ tướng,

Mấy hôm nay theo sát kỳ họp Quốc hội, báo chí và công luận, chúng tôi vui thấy có những đại biểu và bài báo nói thẳng nói thật về việc yêu cầu thu hồi sân golf cho sân bay Tân Sơn Nhất. Chúng tôi có chút hy vọng là chính phủ sẽ đáp ứng lòng dân, dẹp bỏ một thực trạng vô cùng phi lý và trơ trẽn, tệ hại đã quá lâu, bất chấp lợi ích của đất nước và nhân dân. Chúng tôi làm thư ngỏ này yêu cầu chính phủ sớm thu hồi đất sử dụng trái khoáy, khai thông lối vào và mở rộng sân bay, khắc phục tình trạng ùn tắc và quá tải từ bấy lâu nay.

Về thỏa thuận Đồng Tâm

Lê Tuấn Huy


Những điều đạt được giữa Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung với người dân Đồng Tâm ngày 24/02/17 có thể gọi là thỏa thuận Đồng Tâm.

Đó không phải là câu chữ bột phát và thiếu ý thức, không phải hành động đơn phương và nhất thời, mà là một giao ước ràng buộc lẫn nhau. Về phía người dân, là giao trả người và trở về đời sống dân sự. Về phía ông Chung, là những gì đã viết trong Bản cam kết.

1.

Có ý kiến cho rằng viết cam kết này, ông Chung không có cơ sở pháp lý và đã xâm phạm đến tư pháp. Theo luật định và thực tế thì sao?

Khoản 3 Điều 22 Luật Tổ chức Chính quyền Địa phương quy định Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh có quyền: Lãnh đạo, chỉ đạo việc thực hiện các nhiệm vụ thi hành Hiến pháp, pháp luật, các văn bản của cơ quan nhà nước cấp trên, của Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân tỉnh; thực hiện các nhiệm vụ về quốc phòng, an ninh, bảo đảm trật tự, an toàn xã hội, đấu tranh, phòng, chống tội phạm và các hành vi vi phạm pháp luật khác, phòng, chống quan liêu, tham nhũng (...).

Khoản 2 Điều 20, cũng của Luật trên, quy định: Cơ quan chuyên môn thuộc Ủy ban Nhân dân tỉnh gồm có các sở và cơ quan tương đương sở.

Cơ quan công an cấp tỉnh hiện nay không còn dùng chữ “Sở” (mà chỉ vỏn vẹn chữ “Công an”), nhưng theo phân cấp tại Khoản 1 Điều 16 Luật Công an Nhân dân, Công an tỉnh là một cơ quan tương đương sở. Và do đó, Công an tỉnh phải chịu sự lãnh đạo, chỉ đạo của Chủ tịch tỉnh khi ông này thực hiện nhiệm vụ về an ninh, trật tự, an toàn xã hội...

Công bằng và cào bằng

(Rút từ facebook của Đỗ Ngọc Thống)


Mấy hôm trước ngồi uống Café sáng, tình cờ xem VTV3 cũng đang phát chương trình Café sáng. Khách mời là một người còn rất trẻ nhưng khá thành đạt. Theo người dẫn chương trình, anh là một trong số ít người có sức ảnh hưởng lớn tại Việt Nam những năm qua; được đào tạo tại Hoa Kỳ, có việc làm tốt ở đó nhưng kiên quyết về nước phục vụ quê hương.

Tôi chăm chú theo dõi, anh nói lý do quay về Việt Nam như sau: thầy anh, một GS nổi tiếng, đồng thời là một Hạ nghị sĩ, luôn nói rằng:“nước Mỹ rất bình đẳng, công bằng”; trong khi anh vẫn thấy có người giàu, người nghèo. Thế là anh không tin nữa và trở về Việt Nam. Đấy, lí do chỉ có thế.
Nghe xong, tôi thấy buồn cho cái anh này quá. Buồn vì lý do nêu ra có vẻ rất “tuyên giáo”, giản đơn, chẳng xứng với người có trí tuệ, được học hành cẩn thận như anh. Ô hay, thử hỏi trên cái đất nước ấy hay nước nào cũng thế thôi, chẳng lẽ những người như Bill Gates, M.E. Zuckerberg hay Bill Clinton; Barack Obama và biết bao nhân vật lừng danh khác… cũng phải nghèo như người bình thường mới là công bằng sao?

Ngày Báo chí sắp đến...

NGÀY BÁO CHÍ SẮP ĐẾN, CŨNG PHẢI VIẾT VÀI CÂU

Hồ Bất Khuất

Có một tuần không phải viết lách gì cả (gộp 2 số TC GĐ&TE vào làm một), chỉ đọc, thật là sướng! Cứ định tiếp tục "sướng" nữa nhưng ngày 21/6 sắp đến rồi - làm nghề báo chẳng nhẽ lại im thin thít?! Phải nói vài câu thôi.

Thứ nhất, làm báo ở Việt Nam hiện nay khó khăn, phức tạp hơn xưa nhiều. Bằng chứng là chỉ riêng trong năm 2016, Bộ Thông tin và Truyền thông xử phạt 139 trường hợp với số tiền là 3,6 tỷ đồng, thu Thẻ Nhà báo đối với 13 người, còn số người bị kỷ luật chưa tới mức thu thẻ rất nhiều.

Ở nước ngoài, làm báo có sai phạm lớn cũng bị sa thải nhưng rất ít, họa hoằn mới có một trường hợp. Đơn giản, bên họ báo chí tư nhân, ông chủ rất trọng người tài, sai phạm không đến mức bị dư luận lên án, kiện ra tòa thì thường không bị sa thải (thậm chí có trường hợp bị thua kiện vẫn không bị sa thải). Còn ở Việt Nam báo chí nhà nước, có bộ chủ quản và có bộ cai quản nên sai là bị "trảm" liền.

Sai & Oan

Huy Đức

Không điều tra tới nơi những vụ việc như thế này là tiếp tay cho tội ác. Không thể nhân danh bất cứ điều gì để chấp nhận nhục hình.

Cách đây không lâu khi ngồi với một sỹ quan công an trẻ, nói về cách thức một bồi thẩm đoàn đưa ra phán quyết: có tội hay không có tội. Sỹ quan trẻ này - một người đang còn nhiệt huyết và vẫn tin vào công lý - sợ rằng, cách làm đó ít oan sai nhưng dễ để lọt người lọt tội. Tôi không tranh luận, chỉ hỏi, "Thế anh không thấy, cứ một người ở tù oan sai thì lại có ít nhất một tội phạm thực sự đang ở ngoài xã hội và có thể đang tiếp tục gây án?"

Bộ máy tư pháp rất ít khi tự phát hiện oan sai. Viện và Tòa thường xử theo nguyên tắc "án tại hồ sơ", chỉ khi nạn nhân không có (như trường hợp em Tỏ ở Tiền Giang từ CPC trở về minh oan cho bố bị buộc tội giết con) hay hung thủ ra đầu thú (như trường hợp ông Nguyễn Văn Chấn ở Bắc Giang) thì bị án mới được tháo còng, ra tù.

Otto Warmbier, sinh viên Mỹ bị hôn mê trong nhà tù Bắc Triều Tiên[i]

Bạn cùng phòng của Otto Warmbier trong chuyến đi Bắc Triều tiên lên tiếng

Josh Rogin

Washington Post, 15 tháng Sáu 2017

Hiếu Tân dịch

(Sinh viên Mỹ Otto Warmbier đi du lịch Bắc Triều Tiên bị bắt vì tội “ăn trộm biểu ngữ”, vừa trở về nước trong tình trạng hôn mê sau 18 tháng bị giam cầm – Văn Việt)

Khi Danny Gratton gặp Otto Warmbier ở Bắc Kinh cuối tháng Mười Hai 2015, lúc đó đang là ngày đầu tiên của tua du lịch Bắc Triều tiên mà chỉ một trong hai người kết thúc thành công. Vào ngày cuối cùng của chuyến đi, Gratton là người phương Tây duy nhất chứng kiến Warmbier bị an ninh Bắc Triều tiên bắt, mở đầu cuộc thử thách 18 tháng đối với chàng sinh viên Mỹ 21 tuổi này. Cuối cùng, tuần này anh cũng đã trở về Mỹ, nhưng trong tình trạng hôn mê.

Thơ tình Lê Thị Thấm Vân

đợi chờ

 

tôi giấu thời gian vào trong tóc

tôi ủ mùi hương dưới làn da

tôi vỗ nhẹ tim tôi, hãy khoan đập mạnh

đợi chàng đến

chàng sẽ đến

vào mùa đông năm nay.

Đại ngủ

(Rút từ facebook của Song Hà)


Sáng nay dậy sớm vì cả đêm qua thức đánh cờ tướng online trên mạng. Đánh răng, mặc quần áo xong, vợ bảo "Anh đi đá bát bún rồi ngủ giấc cho lại sức nhé". Mình gắt, điên à, sáng nay người ta đi họp cuốc hội chứ ngủ nghê gì! Vợ cười hi hi rất mất dạy bảo, gớm nữa anh vào hội trường toàn ngủ vêu mồm chứ cuốc gì. Nói thật là em toàn lo anh bị miễn nhiệm thôi. Với cái bệnh mất ngủ, khó ngủ như anh thì chỉ có vào phòng họp anh mới ngủ ngon.
Mình quát cho trận, bảo người ta đi họp là lo chuyện kinh bang tế thế, cô cứ làm như tôi đi điều trị chứng mất ngủ ở viện thần kinh trung ương không bằng. Đúng là đàn bà đái không qua ngọn cỏ!

Hiện tượng lạ tại các bệnh viện

(Rút từ facebook của Đào Hiếu)


Mấy hôm nay, tại một số bệnh viện lớn ở Sài Gòn như Chợ Rẫy, Trung tâm Chấn thương Chỉnh hình, bệnh viện Ung bướu Gia Định… đã đồng loạt xảy ra hiện tượng các nhân viên y tế như y công, y tá và cả bác sỹ nữa… đều không chịu làm việc.
Chúng ta đều biết, tại các bệnh viện này, bệnh nhân rất đông: một giường nằm hai, ba người mà vẫn không đủ chỗ, các bệnh nhân phải chui dưới gầm giường mà nằm, hoặc phải vác chiếu ra nằm ngoài hành lang…
Bệnh viện nào cũng nghẹt người, nằm ngồi lổn ngổn lảng ngảng, lăn lóc như đất đá, phế liệu… vô thừa nhận.
Các nhân viên bệnh viện thường đi làm lúc 7 giờ 30 để chuẩn bị các thứ cho bác sỹ khám bệnh vào lúc 8 giờ sáng.
Bỗng dưng mấy hôm nay trật tự ấy bị đảo lộn nghiêm trọng: Các y công, y tá, nhân viên y tế… thay vì tới bệnh viện để chuẩn bị các thứ như thường lệ, thì họ lại chen nhau đi dọc theo các hành lang chật ních người, gây tắt nghẽn lối đi.
Cả trăm nhân viên y tế ấy đi chưa hết các dãy hành lang thì đã đến 8 giờ, là giờ bác sỹ khám bệnh.
Nhưng khi các bác sỹ đến bệnh viện thì họ cũng không chịu khám cho các bệnh nhân mà cứ đến tận giường bệnh, cúi chào từng người một. Nếu là giường một người thì họ cúi chào một lần. Nếu là giường có hai, ba bệnh nhân thì họ phải cúi chào hai, ba lần.

Thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (cập nhật đợt 5)

Kính thưa Thủ tướng,

Mấy hôm nay theo sát kỳ họp Quốc hội, báo chí và công luận, chúng tôi vui thấy có những đại biểu và bài báo nói thẳng nói thật về việc yêu cầu thu hồi sân golf cho sân bay Tân Sơn Nhất. Chúng tôi có chút hy vọng là chính phủ sẽ đáp ứng lòng dân, dẹp bỏ một thực trạng vô cùng phi lý và trơ trẽn, tệ hại đã quá lâu, bất chấp lợi ích của đất nước và nhân dân. Chúng tôi làm thư ngỏ này yêu cầu chính phủ sớm thu hồi đất sử dụng trái khoáy, khai thông lối vào và mở rộng sân bay, khắc phục tình trạng ùn tắc và quá tải từ bấy lâu nay.

Mùi thuốc súng

Truyện Nguyễn Văn Thọ


Văn Việt xin giới thiệu truyện ngắn “Mùi thuốc súng” mà nhà văn Nguyễn Văn Thọ vừa gửi cho chúng tôi.

Những dư âm của cuộc chiến khi nhìn lại từ hai phía đều bộc lộ một nỗi ngậm ngùi không chối cãi. Dù sống sót để trở về với làng quê và gia đình, người cựu binh năm xưa vẫn không thể thoát khỏi những thực tế tàn nhẫn đã trở thành gánh nặng vượt quá sức chịu đựng mà kẻ đã tiêu phí cả tuổi thanh xuân để có mặt ở chiến trường chưa bao giờ hình dung tới…


Chiến tranh chấm dứt. Anh đòi trở về quê nằng nặc, từ chối tất cả mọi ưu đãi, thăng hàm, đề bạt, chỉ mong về quê. Với anh, cuộc chiến đã xong, đất nước đã hòa bình và thống nhất. Quê hương là tiếng gọi duy nhất, sau mười hai năm anh ra đi.

Suốt cả chuyến tàu trở về, dường như anh không thể ngủ cho ra ngủ, cứ vừa thiêm thiếp là lại chập chờn mơ. Giấc ngủ bồng bềnh, lắc lư như con tàu, đầy những cơn mộng mị. Khi thì vui, lúc lại buồn. Trong cơn mê sảng, anh thấy thầy, thấy u, thấy rõ cả mảnh vườn xơ xác, mái nhà anh lợp rạ; lại thấy mồn một cái cầu ao mà ngày đi, trước khi ra đình hai tiếng, để đứng vào hàng quân, anh vẫn lột trần ra, lội xuống cố đóng thêm hai cái cọc tre vào đầu cầu, giữ cho chắc tấm ván không cập kênh. Anh muốn vợ không sợ nữa khi ra ao giặt giũ, rửa rau, vo gạo. Và, trong mơ, có lúc anh còn ngửi thấy cả mùi tóc, mùi miệng, mùi môi, cả mùi nách nồng nồng nhưng đã ngấm vào anh của vợ. Mơ thấy vợ, rồi con, đứa con gái anh chưa biết mặt, anh choàng tỉnh. Bật phắt dậy, không thể ngủ được nữa! Ra đầu toa, đứng nhìn vào đêm đen thẫm, anh đốt liền ba bốn điếu thuốc. Sao tàu đi chậm thế!?

Vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức - Chuyện bây giờ mới kể

FB Trần Đình Triển

Vụ việc ở Mỹ Đức là một việc không nên và không đáng có. Sau sự cố đó, tôi hết sức đau buồn và hầu như lặng im không nói một lời nào.

Cả một thời gian dài và cho đến hôm một số người dân bị bắt; luật sư Nhâm Thị Lan ( Văn phòng luật sư Hoàng Phát - Đoàn luật sư TP. Hà Nội ) là người tư vấn pháp luật và bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bà con nông dân.

Tôi được chính quyền mời tư vấn.

Tôi và luật sư Lan đồng quan điểm: giữ nguyên hiện trạng, UBND TP Hà Nội cần báo cáo Thủ tướng Chính phủ thành lập Đoàn thanh tra liên ngành gồm đại diện : Thanh tra nhà nước, Bộ Quốc phòng, Bộ Tài nguyên &MT, UBND TP Hà Nội tiến hành thanh tra làm rõ quá trình cấp, diện tích thực tế, hiện trạng sử dụng,...để kết luận đúng sai, công bố cho dân, có giải pháp xử lý vi phạm. Đồng thời tổ chức đối thoại với dân, công bố công khai dự án sắp triển khai ( nếu không thuộc diện cần bảo đảm bí mật).

Xin ông Nhạ đừng ngứa một nơi gãi một chốn

Ts Toán Nguyễn Ngọc Chu

Ngành Giáo dục nước nhà vốn dĩ đã rất rối ren, việc xóa bỏ biên chế là vấn đề quan trọng và rất phức tạp nên xin ông Nhạ hãy cố gắng sáng suốt. Khi không đủ sáng suốt thì phải nhờ cậy vào tư vấn. Nếu không chọn được những cố vấn thật giỏi ở bộ, thì tìm kiếm tư vấn trong xã hội.

Dự định của ông bộ trưởng Bộ Giáo Dục và Đào Tạo Phùng Xuân Nhạ về bỏ biên chế của giáo viên vừa tung ra thăm dò đã bị dư luận phản đối quyết liệt, nên ông vội thay đổi hành vi và mục tiêu ban đầu của ông.

Ông bộ trưởng bào chữa rằng, mọi thứ phải xin ý kiến của Chính phủ, và chỉ thí điểm ở một số trường đại học công lập, chứ chưa áp dụng cho giáo viên ở các trường phổ thông.

Trấn an của ông bộ trưởng làm cho giáo viên phổ thông tạm thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn canh cánh về số phận tương lai.

Bởi thế, nên có mấy điều xin trao đổi với ông bộ trưởng Bộ Giáo Dục và Đào Tạo.

1. Ở nhiều nước tiên tiến không có biên chế như ta, nên việc bỏ biên chế là điều cần làm. Vấn đề là lúc nào, và bắt đầu từ đâu.

Văn học miền Nam 54-75 (321): Nhã Ca (12)

Đêm nghe tiếng đại bác (kỳ 7)

VIII.

Kính coong... kính coong... Tiếng chuông đó nhấc bổng người tôi ra khỏi ghế. Tôi chạy băng ra ngõ. Có thư. Thư của anh Phan, của anh Nghĩa? Tôi cúi người xuống đón hai lá thư của người đưa thư luồn tay vào khe cửa định vất xuống. "Xin lỗi cô, tôi phải đi gấp". "Cám ơn". Tôi nói và nhìn theo người đưa thư dắt xe qua ngõ nhà bên cạnh, tiếng kính coong kính coong lại vang lên. Ra nhận thư đây, thư đây. Người đưa thư còn đưa tay chào tôi và mỉm cười. Tôi cũng mỉm cười lại rồi đi vào nhà, vừa đi vừa đọc trên phong bì. Một lá thư của anh Phan và một lá thư ghi tên Mẫn Hải quân...

Tôi ngồi xuống đi văng và mở lá thư của anh Phan ra trước. Tôi ngạc nhiên vì lá thư của anh Phan không đề ngày tháng và hình như không phải là một lá thư mới. Những nét chữ anh Phan có vẻ nắn nót hơn những lá thư trước:

Những bài thơ cuối đời của Thu Bồn

Phan Đắc Lữ

 

   Nhịp cầu cong và con đường thẳng

    Một đời anh đi mãi chẳng về đâu

 Hai câu thơ trên trong bài thơ Tạm biệt Huế được Thu Bồn sáng tác năm 1980, in trong tập “Trăm bài thơ tình nhờ em đặt tên” nghe có vẻ mâu thuẫn với cuộc đời và thơ anh. Cuộc đời và thơ của một người lính từng xông pha trong khói lửa chiến tranh. Nhưng nếu ai đã từng gần gũi, tâm sự với Thu Bồn và được đọc những bài thơ anh sáng tác trong những năm sau cùng sẽ cảm nhận được hai câu thơ trên là một dự cảm linh nghiệm đầy hoài nghi và trăn trở của đời anh những năm cuối cùng.

 Sau khi lên Tây Nguyên bị đột quỵ trở về, sức khỏe của anh không còn như xưa nữa. Quanh quẩn vào ra trong ngôi nhà ở suối Lồ Ồ, không còn được tung hoành đó đây, làm cho anh phiền muộn. Thời gian này anh sáng tác ít, nhưng lúc nào anh cũng tâm niệm là phải làm một cái gì đó “để đời”, một tác phẩm văn học vượt lên trên những cái đã có, khác những cái đã có… Nhưng “lực bất tòng tâm”. Có lẽ, trong thâm tâm, anh cảm nhận được những cái đã có của anh chỉ là những sản phẩm phuc vụ nhất thời, sau chẳng ai còn nhớ và đọc nữa.

Những bài thơ anh viết trong ba năm trên giường bệnh, theo tôi, đó là những bài thơ có thể “để đời” trong lòng người đọc lâu dài. Những bài thơ đó anh viết theo một phong cách khác trước: tứ thơ mới lạ, ý thơ dồi dào cảm xúc, lời thơ cô đọng, ít ngôn từ, không có hình ảnh chiến tranh, bom đạn, hận thù…